Top page

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Cười nghiêng ngả với bài thơ 'lạ' tả bà

Đối lập với hình ảnh người bà vất vả sớm hôm, tóc trắng, miệng nhai trầu thường thấy trong những bài văn mẫu - bà trong bài thơ "lạ" khá gần cuộc sống hiện đại với: hát karaoke, phóng xe máy,…
Dưới đây là nguyên văn bài thơ “Cô bắt làm văn tả Bà”:
“Bà ngoại em vẫn chưa già
Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường
Mắt bà vẫn rất tinh tường
Tóc nhuộm ánh tím soi gương mỗi ngày
Nhưng Bà em vẫn rất hay
Bà chăm con cháu luôn tay luôn mồm
Công việc bà vẫn ôm đồm
Chăm lo con cháu sớm hôm không nề
Hôm nay cô giáo ra đề
Bắt em phải tả viết về Bà em
Em tả giống hệt bên trên
Cô bắt viết lại - mắng thêm em rằng:
Đã Bà là phải rụng răng
Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời
Bà cũng không được ăn chơi
Vì mắt phải kém và môi nhai trầu
Đã Bà là phải ngồi khâu
Không được ngồi hát Ka - Râu - Ô - Kề
Nhất là không được ghi đề
Tuyệt đối không được phóng xe ào ào
Em nghe chẳng hiểu thế nào
Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này
Tả sai thì lại không hay
Tả đúng thì lại có ngày ăn roi
Kiểu này phải bảo mẹ thôi
Hay đổi Bà khác đúng lời của cô???”

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Thơ vui: Bài thơ đôi tất

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Lá bài thơ kể về... đôi tất
Khi chân thấy có một mùi ngây ngất
Thì vật tầm thường cũng "bộc phát" thành thơ.

Hai đôi tất nho nhỏ màu xanh lơ
Màu cỏ cây hay màu của điều ước?
Nhưng chắc chắn không bao giờ lộn ngược
Vì mặc vào sẽ phát hiện ra ngay.

Chẳng thường xuyên được giặt giũ hàng ngày
Bị sức nặng đôi gót hồng chà đạp
Dẫu bốc mùi không đi cùng người khác
Dù chiếc này đẹp hơn hẳn chiếc kia.

Nếu một mai một chiếc tất mất đi
Bị chó gặm hay vấn đề nào khác
Mọi thay thế đều trở thành độc ác
Không khác lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai đứa này chỉ là "cặp gian phu".

Bài thơ đầu xin viết về đôi tất
Thật giản dị như mối tình e ấp
Để đêm ngày gắn chặt mãi không thôi
Không thế thiếu nhau trên bước đường đời.

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng I-LOVE-YOU ở những điều ngược lại
Tôi mù quáng trong cuộc tình ngang trái
Thỏ gục đầu trước phát súng thợ săn.

Dẫu mai này tôi có chết nhăn răng
Xin kiếp sau vẫn được làm chiếc tất
Dù biết yêu "không còn gì để mất"
Chỉ cần bên cạnh có chiếc thứ hai kia.

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Video - Luyện thi đại học môn Văn

A.  Bài giảng của Thầy Lã Nhâm Thìn

Bài 1: Đây thôn Vĩ Dạ
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=vs7wR5q358o
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=zKwbjYMoaQg
Bài 2: Chữ người tử tù
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=SKpFwsgbP6w
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=lgo7glome0w
Bài 3: Nguyễn Tuân và tác phẩm Người lái đò Sông Đà
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=-eQHuDhLEz4
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=XNeI3b3sLhA
Bài 4: Đời thừa
http://www.youtube.com/watch?v=aAorT5xATpA
Bài 5: Chí Phèo
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=3j3jFsF6VgQ
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=PKwAp2SpVXA
Bài 6: Nam Cao
http://www.youtube.com/watch?v=otXQa1-Xd4k
Bài 7: Khái quát văn học Việt Nam từ đầu thế kỉ XX đến Cách mạng tháng Tám năm 1945
http://www.youtube.com/watch?v=E-9IsIvrxNM
Bài 8: Việt Bắc
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=G7PqRWakilY
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=RSeVbFJp2PA
Bài 9: Tiếng hát con tàu
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=3vZhCLCfal4
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=gs7dldn90j0
Phần 3: http://www.youtube.com/watch?v=u-soUbH96_0
Bài 10: So sánh nghệ thuật miêu tả Sông Đà và nghệ thuật miêu tả sông Hương
http://www.youtube.com/watch?v=59p3kOBSPko
Bài 11: Lai Tân
http://www.youtube.com/watch?v=IMhx3Gudngs
Bài 12: Chiều tối
http://www.youtube.com/watch?v=70h4IKx6dtg
Bài 13: Tố Hữu
http://www.youtube.com/watch?v=i4_EsDQKWpA
Bài 14: Tây Tiến
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=0ygrmWHTWtQ
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=7GaWL0CUIuE
Bài 15: So sánh quan điểm thẩm mĩ và khuynh hướng sử thi trong một số tác phẩm văn học
http://www.youtube.com/watch?v=eI4BeXSWLwQ
Bài 16: Vợ chồng A Phủ
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=4qIJrvMWoVc
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=AVYn8xLGVWY
Bài 17: Vợ nhặt
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=7hkJPkdUWMw
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=TJkOmwqhgA0
Phần 3: http://www.youtube.com/watch?v=QhyNWzEvo2g
Bài 18: Rừng Xà Nu
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=6vho2M_TS-0
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=0NW_6dPGttY
Phần 3: http://www.youtube.com/watch?v=suTE8GZIRjA
Bài 19: Tràng giang
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=Or1uHMYBG3g
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=deKMVhQyTyA
Phần 3: http://www.youtube.com/watch?v=9qpwu21tGCU

B.  Bài giảng của Thầy Trần Hinh

Bài 1: Hồn Trương Ba, da hàng thịt
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=7Jo9BpZB3QU
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=kTH-xNT4zgA
Bài 2: Bài khái quát văn học Việt Nam từ 1975 - hết thế kỉ XX
http://www.youtube.com/watch?v=IQ3Fv5q79vQ
Bài 3: Ai đã đặt tên cho dòng sông?
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=YEU099v8EBw
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=donR_9Y0hx8
Bài 4: So sánh tâm trạng nhân vật trữ tình trong thơ
http://www.youtube.com/watch?v=iK-kUBOv4cA
Bài 5: Chủ đề đất nước, con người Việt Nam qua một số tác phẩm
http://www.youtube.com/watch?v=hN5P_MNo1jQ
Bài 6: Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh và tác phẩm Nhật kí trong tù
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=s1XjmqzOyZg
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=t8i43W-Lss0
Bài 7: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=IZ2vOUxup0s
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=xk9OuTx6JkM
Bài 8: Bài khái quát văn học Việt Nam từ 1945 - 1975
http://www.youtube.com/watch?v=RdsaDIgh0EE
Bài 9: Chiếc thuyền ngoài xa
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=d7Q0czkJGlE
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=UIM3U26JmXk
Bài 10: Tố Hữu và bài thơ Từ ấy
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=04aTRcBCU-I
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=pzrJmdnoVK8

C. Bài giảng của Cô Trịnh Thu Tuyết

Bài 1: Đàn ghi ta của Lor - ca
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=0Zd1kNu40mM
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=4Jo2cZ1xjw0
Phần 3: http://www.youtube.com/watch?v=R7z7gpv-l6c
Bài 2: Nghị luận về một hiện tượng đời sống
http://www.youtube.com/watch?v=xN6R90pbCGM
Bài 3: Nghị luận về một tư tưởng, đạo lí
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=Z7NkBFBHGWM
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=sNRQwul7Mmo
Bài 4: Tuyên ngôn Độc lập
Phần 1: http://www.youtube.com/watch?v=OhS9QaAe7aE
Phần 2: http://www.youtube.com/watch?v=dw8P-r8Veog

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Dạy và học môn Văn: Cô, trò đều… ngán

Học sinh ngao ngán, chán học còn giáo viên dù tâm huyết cũng chỉ biết dạy theo “khuôn mẫu”… thực trạng dạy và học môn Văn trong các trường ngày càng bộc lộ nhiều bất cập, chưa có “lối thoát”.

Ngày càng nhàm chán

Có một thực tế những năm gần đây, môn Ngữ văn trong các trường phổ thông đang dần đánh mất vị thế của một môn học cuốn hút, say mê học trò thủa nào giờ đây chỉ còn là những tiết học thụ động, khiến học sinh cảm thấy nhàm chán.
Nguyễn Thanh Huyền - học sinh lớp 11 Trường THPT N.T (Hà Nội) chia sẻ: “Trong giờ Văn, nhiều lúc em và các bạn cảm thấy rất buồn ngủ. Lịch học kín mít, tất bật “chạy sô”, mệt mỏi vì học nhiều, nên không thể cảm thụ, nghiền ngẫm tác phẩm văn học. Trong giờ Văn, cô cứ giảng, trò chỉ biết lụi hụi ghi để lấy cái làm bài kiểm tra, thi tốt nghiệp. Môn Văn phải học theo khung bài, ba-rem để đi thi, học sinh ít được đưa ra cảm nhận riêng”.
Với hơn 30 năm giảng dạy môn Văn, TS Trịnh Thu Tuyết (Trường THPT Chu Văn An, Hà Nội) rất buồn trước thực trạng dạy và học môn Văn hiện nay. TS. Tuyết chia sẻ: “Những năm gần đây, một trong những vấn đề khiến nhiều giáo viên Văn trăn trở, bối rối đó là tình trạng học trò chán học Văn, chán văn chương, rút gọn việc học văn bằng các hoạt động miễn cưỡng với: nghe, ghi chép, trả bài. Học sinh thường có cảm giác hoặc buồn ngủ vì những điều phải nghe như không liên quan gì đến các em, hoặc bị “tra tấn” vì những kiến thức “nhồi nhét” một cách khiên cưỡng, áp đặt”.

Theo một số giáo viên Văn, chương trình còn nhiều tác phẩm chưa phù hợp. Ví dụ, thời kỳ văn học cổ, quá xa xưa với thời kỳ mà học sinh đang sống, nên các em cũng không mấy hứng thú học. Bên cạnh đó, môn học này học sinh đang có xu hướng học cốt để đi thi tốt nghiệp, trong khi số thí sinh thi khối C ĐH, CĐ ngày càng “hẩm hiu”, khiến cho học sinh không còn mặn mà với môn học này.

Loại bỏ cách dạy nhồi nhét

Nhằm “cứu vãn” môn Văn, Bộ GD-&ĐT vừa tổ chức hội thảo quốc gia về dạy môn Văn trong các trường phổ thông. Hội thảo đã chỉ ra bất cập trong môn Văn hiện nay, đồng thời đưa ra một số giải pháp trong thời gian tới.

PGS Đỗ Ngọc Thống (Viện Khoa học giáo dục Việt Nam), kiến nghị: “Trong việc đổ mới nội dung, phương pháp dạy và học môn Văn, cần tập trung hình thành cho học sinh sự đam mê để họ tự đi tìm và lý giải, qua đó hình thành năng lực. Không nên nhồi nhét kiến thức, không bắt ghi nhớ máy móc”.

Còn theo TS.Trịnh Thu Tuyết, cần “đánh thức” tinh thần cảm thụ văn học của học sinh: “Giáo viên cần giúp học sinh tri giác, cảm thụ tác phẩm, hiểu ngôn ngữ, tình tiết, cốt truyện, thể loại... để có thể cảm nhận được hình tượng nghệ thuật trong các chi tiết, các liên hệ.

Đưa học sinh đến với ý đồ sáng tạo của nghệ sĩ, đưa hình tượng nghệ thuật vào văn cảnh đời sống và kinh nghiệm sống của mình để thể nghiệm, đồng cảm. Giúp học sinh hiểu được vị trí của tác phẩm trong lịch sử văn hóa, tư tưởng, đời sống và truyền thống nghệ thuật”.

Theo định hướng của Bộ GD&ĐT, môn Ngữ văn sau 2015 tiếp tục là môn học chính theo hướng tích hợp, phát triển năng lực của học sinh. Thứ trưởng GD&ĐT Nguyễn Vinh Hiển cho rằng: “Môn Ngữ văn là một trong những môn học có vị trí và tầm quan trọng ở cấp phổ thông.

Tuy nhiên, việc dạy môn học này ở nước ta còn nhiều hạn chế, bất cập. Làm thế nào để môn Ngữ văn xứng đáng với tầm quan trọng của nó, đó là thách thức lớn đối với đội ngũ nhà giáo, các tác giả xây dựng chương trình, biên soạn sách giáo khoa trong thời gian tới”.


Theo Gia đình & Xã hội

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Trò chán học, thầy giảm nhiệt huyết

Ngày 5/1, hơn 400 thầy cô giáo ở bậc phổ thông của 63 tỉnh thành, nhiều chuyên gia giáo dục, các nhà viết sách, nhà văn đã tham dự hội thảo quốc gia về dạy - học ngữ văn tổ chức tại Huế bàn về những bất cập và hướng đi mới cho môn văn, môn học điển hình về việc trò chán học.

Hội thảo quốc gia về dạy và học Môn văn:

Cô giáo Phan Thị Thanh Vân - giáo viên Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An - đã gọi việc khơi dậy niềm tin của học sinh từ lời phê của thầy cô giáo dù bài văn của các em chỉ đạt điểm thấp là “nỗi buồn trong sáng”, là tín hiệu vui để tin rằng học sinh vẫn còn yêu thích môn văn, chứ không phải chỉ học văn để có điểm, để đỗ tốt nghiệp.

Chuyện từ người dạy

Nhưng đáng tiếc, chỉ nhìn vào kết quả làm bài và chấm văn ở phổ thông thì thấy phổ biến tình trạng “dạy và học cùng đối phó cốt để có điểm”.

Cô Thanh Vân cho biết nhóm khảo sát do cô tham gia đã khảo sát 3.085 bài văn của học sinh các trường THCS, THPT tại 15 trường gồm các loại hình trường chuyên, trường trọng điểm, trường dân lập, trường ở nông thôn và thành thị. Kết quả đáng để suy nghĩ: có tới 75% bài văn ở THPT, 58,1% ở THCS đạt điểm khá, giỏi, rất ít bài điểm kém. Có những tập bài chủ yếu đạt 8-10 điểm.

Kết quả này không giống với thực trạng dạy và học văn đang được dư luận nói đến. Nhưng đáng nói là chỉ có 472/3.085 bài văn có lời phê tương thích hoàn toàn với chất lượng bài. Có tới 359 bài chỉ có điểm, không có lời phê. Phổ biến ở lời phê giáo viên là những nhận xét chung chung như “tạm được”, “thiếu ý”, “bài có ý” hoặc nhận xét tiêu cực như “tài liệu!”, “vớ vẩn”, “tăm tối”... Có những bài văn giáo viên phê bình học sinh cẩu thả, nhiều sai sót nhưng chính cô cũng viết tắt, không viết hoa tên riêng và thể hiện thái độ thiếu thiện chí với học sinh... Trong số hơn 3.000 bài văn trên, chỉ có 230 bài nhận được lời phê có nhận xét cụ thể kèm theo lời động viên của giáo viên.

Cô Thanh Vân cho rằng những con số trên thể hiện sự suy giảm nhiệt huyết của giáo viên dạy văn. Mặc dù có nhiều lý do dẫn đến việc chấm văn kiểu “cho qua chuyện” như trên nhưng theo cô Vân, chỉ nhìn vào một khía cạnh “chấm văn” cũng có thể nhận thấy những bất cập khiến môn văn bị chán ghét. “Muốn học sinh yêu văn, trước hết người thầy phải trau dồi kiến thức chuyên môn, có kỹ năng sư phạm và tâm huyết” - cô Vân nói.
                                  PGS.TS Hoàng Hòa Bình trình bày tại hội thảo nhóm chiều 5/1

Còn theo thầy Võ Anh Minh - giáo viên Trường THPT Quảng Xương (Thanh Hóa) và cô Nguyễn Kim Anh - giáo viên Trường THPT Phan Huy Chú (Hà Nội), việc hướng học sinh tiếp cận văn học gắn với thời sự, gắn với thực tiễn cuộc sống gần gũi, những đề tài mang tiêu chí “trung thực, dễ hiểu và lay động lòng người” khơi gợi được sự quan tâm và say mê của học sinh. Trong đó sự lắng nghe cảm xúc, suy nghĩ đánh giá của học sinh là một “năng lực” cần được trau dồi ở người thầy dạy văn.

Liên quan đến phương pháp dạy văn, PGS Đỗ Ngọc Thống - phó vụ trưởng Vụ Giáo dục trung học (Bộ GD-ĐT) - khá gay gắt khi cho rằng tất cả tổ phương pháp văn trong các khoa văn trường sư phạm trên cả nước đều là tổ yếu nhất. Trong khi lẽ ra ở đó phải quy tụ những người giỏi nhất mới đào tạo được đội ngũ làm nghề cho ra làm nghề.

Học sinh “học bài giảng của thầy” quá nhiều

GS Trần Đình Sử, tổng chủ biên sách giáo khoa (SGK) THPT, là người đưa được tư tưởng “đọc - hiểu” vào chương trình hiện hành với mục tiêu dành thời lượng cho học sinh đọc văn, thẩm thấu và thưởng thức chứ không phải việc nhồi sọ học sinh những bài giảng có sẵn và biến các em thành các nhà phê bình văn học

Nhưng ông ngậm ngùi cho rằng “sự chỉ đạo không nhất quán và đồng bộ khiến tư tưởng này không thực hiện được”. PGS Đỗ Ngọc Thống cho rằng “chưa có sự chuẩn bị cho sinh viên sư phạm và giáo viên về tư tưởng mới này nên đã không thực hiện được”.

Học sinh được đọc quá ít nhưng phải “học bài giảng của thầy” quá nhiều, phải ghi nhớ những “chân lý đúng” mà thầy cô đưa ra nhưng không được chiêm nghiệm, cảm nhận, cũng không có thời gian thực hành, trình bày suy nghĩ của mình. Cô Nguyễn Thị Thanh Hải, Trường THPT chuyên Tuyên Quang, đưa ra ví dụ; “Chúng ta dạy học sinh rất nhiều giá trị nội dung, nghệ thuật của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa (Nguyễn Minh Châu) nhưng lại không bao giờ nghĩ tới việc đặt ra vấn đề cho các em rằng nếu sống trong tình huống đó các em phải làm gì, ứng xử thế nào, điều gì đối với các em mới là giá trị của cuộc sống?”.

Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển và ông Đỗ Ngọc Thống, người chuyên trách đổi mới chương trình - SGK sau năm 2015, đều khẳng định bất cập trên sẽ được thay đổi.

“Chương trình môn ngữ văn mới cần đi theo trục phát triển năng lực cốt lõi và năng lực đặc thù của môn học, đặc biệt là năng lực giao tiếp (nghe, nói, đọc, viết) và năng lực cảm thụ, thưởng thức văn học. Chương trình sẽ nhất quán từ lớp 1-12, tích hợp cao ở lớp dưới, phân hóa mạnh hơn ở lớp trên” - PGS Thống đề xuất.

Dạy - học văn theo hướng mở



GS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng để đạt được mục tiêu rèn luyện năng lực cho học sinh, chương trình - SGK cần một chương trình mở. Tính mở thể hiện ở nội dung. Chương trình không nên quá chi tiết đến từng tác phẩm, đoạn trích như hiện nay mà chỉ định hướng yêu cầu nắm khái niệm về nhân vật văn học, về trường phái, về phong cách văn học... và gợi ý cho giáo viên, học sinh tìm tác phẩm văn học.

PGS Đỗ Ngọc Thống bày tỏ quan điểm: bên cạnh sách học trên lớp cần cung cấp một số lượng lớn các văn bản, tác phẩm tương ứng với mỗi thể loại để học sinh đọc ở nhà, thầy trò chọn lựa, cũng là dữ liệu để ra đề thi nhằm kiểm tra khách quan năng lực vận dụng sáng tạo của mỗi học sinh

GS Nguyễn Minh Thuyết cũng cho rằng nên chọn một số bộ SGK, bộ tài liệu, thẩm định kỹ và cho phép giáo viên sử dụng bổ sung với một bộ SGK chính thức hoặc chủ động lựa chọn bộ SGK phù hợp với đối tượng học sinh. Nhiều nước trên thế giới hiện nay cho phép có nhiều bộ SGK trong nhà trường phổ thông. Điều này tạo nên môi trường dạy học mở để thầy trò chủ động lựa chọn.

Theo Tuổi Trẻ

Học văn, trò sợ lời phê vô cảm hơn điểm kém

Sự máy móc, “vô cảm” của giáo viên trong ra đề và chấm bài môn văn chính là nguyên nhân gây ra hiện tượng học sinh chỉ học văn để đối phó với các kỳ thi chứ hoàn toàn không vì yêu thích.

Hôm nay (5.1), tại TP.Huế, Bộ GD-ĐT tổ chức hội thảo quốc gia về dạy và học môn văn trong trường phổ thông hiện nay nhằm bàn hướng đổi mới và lấy lại vị thế số 1 của môn học này.

Chấm văn là nghệ thuật

Khảo sát gần 3.100 bài văn của 15 trường trung học (gồm THCS và THPT), thạc sĩ Phan Thị Thanh Vân, (Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP.Vinh, Nghệ An) chỉ ra rằng: một điều dễ thấy là còn có không ít giáo viên chưa coi trọng ý nghĩa của lời phê. Từ đó, dẫn tới việc không phê, hoặc phê một cách chung chung, ví như: “tạm được”, “hiểu đề”, “hiểu bài”, “chưa sáng tạo”, “thiếu ý”, “có cố gắng”, “có tiến bộ”, “quá sơ sài”…

Bên cạnh đó, còn có những giáo viên không giấu được bức xúc của mình trên lời phê: “vớ vẩn”, “tăm tối”, “quá kém”… “Đây là điều không nên có trong lời phê, nhất là với môn văn”, bà Vân bày tỏ.

Chấm bài văn, theo bà Vân, vừa là nghệ thuật vừa là kỹ thuật. Nói đến nghệ thuật là nói đến cách chấm bài. Có người chấm nhanh nhưng vẫn chính xác, có người chấm chậm, đọc kỹ mà vẫn đánh giá không đúng bài làm của học sinh. Ngoài ra, đó còn là quan điểm, thái độ của người chấm đối với bài làm.

Trong gần 3.100 bài văn được khảo sát, có hơn 50% lời phê có sự tương thích giữa nội dung lời phê và điểm số trên bài. Với những lời phê như vậy, các em học sinh có kết quả tốt hoặc chưa tốt đều cảm thấy hài lòng vì các em được thầy cô chỉ rõ những gì đã làm được và cả những nhược điểm, thiếu sót trong bài làm của các em.

Điều đáng nói là những lời phê ân cần, tâm huyết của thầy cô giáo đã gieo vào lòng các em một niềm tin về khả năng học của mình.

Tuy nhiên, gần 50% bài làm có lời phê chưa, hoặc không tương thích giữa nội dung lời phê và điểm số là một điều rất đáng lo ngại. Theo bà Vân, “hậu quả của nó là khôn lường”. Với các em có chút đam mê với môn văn, các em sẽ thấy rất buồn khi nhận được bài kiểm tra với những lời phê không ăn nhập gì với nội dung bài làm hoặc những lời phê những lời nhận xét chung chung, ít bổ ích, chỉ mang tính xếp loại như: còn yếu, khá, thường, giỏi…

Điều đáng nói hơn, là còn không ít hiện tượng chấm điểm mà không có lời phê, chỉ có cho điểm một cách “lạnh lùng”. Trong số đó, có những bài điểm cao (8, 9), có những bài điểm thấp. Với cách chấm bài này, học sinh khi nhận được bài kiểm tra sẽ nghĩ gì khi cầm kết quả ấy trên tay?

Học sinh cần “cá tươi” hơn "mực khô"

Bà Nguyễn Kim Anh, giáo viên trường THPT Phan Huy Chú (Q.Đống Đa, Hà Nội) chỉ ra tình trạng khá phổ biến sau một số kỳ thi mà nhiều giáo viên hay mắc phải, đó là: đề thi sau buổi thi luôn được thầy dùng để chữa, để dạy cho trò trong thái độ rất quan trọng hóa, coi đó là một tạng đề. “Để rồi sau đó xếp vào kho “bảo bối” của thầy như "mực khô", tỉnh thoảng đem ra nướng thơm lừng”, bà Kim Anh ví von.

Tuy nhiên, theo bà Kim Anh, việc luyện đó sẽ khác lắm với những cái cần được chuẩn bị cho trò đi thi và vào đời. Bởi trò cần “mực tươi, cá đang bơi” trong những vấn đề mới đang nóng hổi. Nếu thầy cô không xác định đúng tính chất thời sự của cách kiểm tra, đánh giá mới thì lại hao tâm tổn trí với việc đuổi theo đề của mùa thi qua, “chỉ huy sau trận đánh”.
Đưa ra những lo lắng như vậy, bà Kim Anh mong muốn cách ra đề văn trong mỗi kỳ thi cần “nóng hổi hơi thở đời sống”. Nếu việc học, việc kiểm tra đánh giá xa rời cuộc sống, ta sẽ không cần phải hỏi làm sao trò của ta không thực sự yêu văn? Hỏi làm sao cách dạy rất phản văn lại đang có điểm tốt. Hoặc cách dạy như thể rất văn vẻ lại làm mệt cho người học.

Khác với đề nghị luận văn học thường hạn chế ở tác phẩm đã hoàn thành từ lâu và chỉ còn trông chờ vào cách nhìn mới, ở câu nghị luận xã hội có nhiều đất để linh hoạt, gắn kết với đời sống. Các bài nghị luận xã hội thời gian qua cũng được đón đợi và khen ngợi nhiều về tính mở.

Tuy nhiên, cũng cần nghĩ đến kiểu ra đề này bị lạm dụng hoặc biến tấu khôn lường ở giáo viên dạy văn chưa tự trang bị được kỹ năng ra đề và kiểm soát tốt mức độ khó - dễ.

Bà Kim Anh nêu ví dụ: đơn cử như đề văn cho học sinh lớp 10, cô giáo ra là “vì sao tôi sống?”, trò hoảng qúa, ngồi ôm đầu. Tối về, trò hỏi cha mẹ: “Con nghĩ cả tiết mà vẫn không biết nói thế nào là đúng với đề hỏi vì sao con sống nữa!”.

Đồng quan điểm, ông Võ Anh Minh (Trường THPT Quảng Xương 4, Thanh Hóa), cho rằng: đề mở đòi hỏi ở người giáo viên một cách chấm “mở”, giáo viên phải thực sự tinh nhạy và linh hoạt khi chấm bài để vừa đánh giá được lượng kiến thức chuẩn mà vừa “lắng nghe” được cảm xúc, suy nghĩ, đánh giá của học sinh về vấn đề “mở” mà bài nêu ra.

Cũng theo ông Anh Minh, phải xem việc đổi mới cách dạy học môn văn là gốc để tạo ra cái nền vững chắc cho việc đổi mới ra đề thi. Đề “mở” sẽ không thể phát huy hiệu quả nếu người dạy và người học không thực sự chủ động, tích cực đổi mới.

Cú sốc giáo dục: Học sinh chửi tục trong bài kiểm tra

Trong bài kiểm tra, một học sinh lớp 12 viết : “Nhắc đến vấn đề nói tục chửi bậy thì nó là một trò bình thường vãi. Mục đích của nó là gì? Ý nghĩa của nó là chi? Để mọi người có thể mắng nhiếc ư? Không! Thế thì bạn bè đã đ… chửi nhau. Sao? Đấy chỉ là một số thằng à? CCC. Đ… ai mà chả nói tục chửi bậy”.

Với đề bài: “Em hãy trình bày suy nghĩ của em về hiện tượng nói tục chửi bậy trong học đường hiện nay?”. Một học sinh lớp 12 tên là Vũ Hoàng Long đã có một bài văn khiến nhiều người phải choáng váng vì những phát ngôn gây sốc của mình.

Vũ Hoàng Long đã trình bày phần mở đầu bài tập làm văn của mình như sau:

“Nhắc đến vấn đề nói tục chửi bậy thì nó là một trò bình thường vãi. Mục đích của nó là gì? Ý nghĩa của nó là chi? Để mọi người có thể mắng nhiếc ư? Không! Thế thì bạn bè đã đ… chửi nhau. Sao? Đấy chỉ là một số thằng à? CCC. Đ… ai mà chả nói tục chửi bậy”.
Sau đó, học sinh này cũng rất ngang nhiên thừa nhận: “Mình cũng hay nói bậy lắm”. Và có lẽ để minh chứng cho việc “ai mà chẳng nói tục chửi bậy”, bạn học sinh này đã dẫn ra những cuộc hội thoại thường ngày nói với bạn bè, hoặc tưởng tượng ra tình huống chia tay của một đôi nam nữ…

Cuối cùng, nam sinh này kết luận: “Trường hợp nào chúng ta cũng có thể nói bậy. Cơ bản là vì nó ăn sâu vào máu rồi, người nào mà chẳng chửi…”.

Vì thế, bài văn đã nhận điểm 0 cùng lời phê: “Cần xem lại đạo đức bản thân” của giáo viên.

Cô Đặng Nguyệt Anh - Giáo viên dạy văn trường chuyên Hà Nội - Asmterdam chia sẻ: "Là một giáo viên dạy văn đã 21 năm, dù may mắn được dạy học tại một ngôi trường danh tiếng - nơi hội tụ của rất nhiều học sinh giỏi được sinh ra từ vùng đất có truyền thống thanh lịch, văn minh, vậy mà thỉnh thoảng tôi vẫn nghe thấy các em học sinh của mình nói tục ngay trong lớp học. Song, bài văn viết với những ngôn từ tục tĩu như thế này thì đây là lần đầu tiên tôi phải đọc.

Thật sự là tôi đã sốc và thấy thương cảm người bạn đồng nghiệp của tôi vì đã phải chấm và phê một "bài văn" như thế. Chắc chắn là tất cả các thầy cô dạy em H.L đều bị bất ngờ, buồn bực khi đọc bài văn này của L, nhưng đau lòng nhất hẳn là cô giáo dạy môn Ngữ văn lớp em L và bố mẹ của em ấy (nếu như họ đọc bài văn này và hiểu rõ lý do con trai mình bỗng trở nên nổi tiếng)".

Cô Đặng Nguyệt Anh cho biết đã từng đọc, từng chấm điểm một số bài văn được cho là "bài văn lạ". "Tôi cũng đã từng nêu các nguyên nhân tạo nên những bài văn lạ ấy: do ý tưởng sáng tạo và năng lực viết văn vượt trội của học sinh, do học sinh muốn gây sốc, tạo sự chú ý của dư luận hoặc do kiến thức, năng lực và phương pháp giảng dạy của giáo viên...Ở bài viết của H.L, sự "lạ" đâu phải do hiện tượng nói tục, chửi bậy đang tràn lan trong thế giới học đường tạo nên. Bởi L có thể viết về thực trạng đáng buồn ấy với một ngôn từ và giọng điệu hoàn toàn khác", cô Nguyệt Anh nói.

Cũng theo cô Nguyệt Anh, có những cái mới lạ, độc đáo khiến người ta ngỡ ngàng, xúc động và thán phục; cũng có những cái lạ, cái độc khiến cho người ta giật mình, xót xa thậm chí là bi phẫn. "Tôi đã có đủ cả giật mình, xót xa và bi phẫn khi đọc bài văn của H.L. Nếu tôi là cô giáo của L, tôi sẽ không cho điểm bài văn này và sẽ viết vào đó: "Em hãy xem lại mình và làm lại bài này!". Rất may là tối hôm qua, tôi vừa có được niềm vui, sự xúc động khi đọc "Bài viết cuối năm" của mấy em học sinh lớp 12 và lớp 8 mà tôi đang day. Chứ nếu không thì sau khi đọc bài văn của H.L, có thể tôi đã muốn bỏ nghề", cô Nguyệt Anh nói.

Ngay sau khi bài văn xuất hiện đã nhận được sự quan tâm nhiều chiều từ phía giới trẻ với nhiều ý kiến. Đa phần số đông độc giả đều lên án bài văn này. Nickname Totochan đặt câu hỏi: “Học sinh lớp 12 đây ư? Bố mẹ cho ăn học bao nhiêu năm để rồi như thế này hay sao?”. Nickname Rồng Bay cho rằng: “Hành vi nói tục chửi bậy là một điều đáng xấu hổ, thế mà học sinh này lại ngang nhiên viết những từ ngữ thô tục vào bài văn của mình, không thể chấp nhận được. Đây là thái độ coi thường học hành, coi thường thầy cô giáo một cách công khai ngay chính trong môi trường học đường”. Facebook La Thăng lại cho rằng: "Tôi thấy anh này dũng cảm, vì đã nói lên môt sự thật là người nào mà chẳng nói tục. Trong học đường, đó không phải là điều xa lạ, thậm chí rất quen thuộc với học sinh".

Ngày nay, những nét giao tiếp, ứng xử đẹp theo truyền thống đôi khi không được lớp trẻ gìn giữ, phát huy mà thay vào đó là xuất hiện hiện tượng lây lan, a dua lối sống buông thả, thiếu văn hóa thể hiện qua nói tục, chửi thề làm cho người nghe phản cảm, ức chế, bị xúc phạm. Bài văn nói về nói tục, chửi bậy này là một hiện tượng như thế.

Hiện tượng nói tục, chửi bậy đang ngày càng tràn lan trong giới trẻ. Những câu nói vô cùng phản cảm được thốt ra một cách vô tư từ các bạn trẻ là hiện tượng không còn xa lạ, thậm chí trở nên phổ biến. Tại các cổng trường, chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh học sinh túm năm, tụm bảy nói chuyện rôm rả bằng những ngôn từ tục tĩu.

Không những thế, học trò còn mang cả những bài văn với lời lẽ dung tục vào ngay trong bài kiểm tra môn ngữ văn. Ở môi trường học đường, học trò còn như vậy thì trong các môi trường khác học trò sẽ như thế nào? Hiện tượng này là do ý thức của học sinh, do sự bắt trước hay do sự giáo dục chưa đúng đắn của nhà trường, gia đình? Bài văn này là báo động về sự xuống cấp về nhận thức của một bộ phận học sinh ngày nay.

Theo giaoduc.net.vn

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Cộng đồng mạng "lên cơn sốt" vì bài văn "ba ngày làm chuột"

Cộng đồng mạng đang truyền nhau bài văn ngắn vô cùng độc đáo của một học sinh nhập vai trong thế giới của loài chuột, để cảm nhận đói, khát, nỗi sợ hãi...

Đây là bài văn được đăng trên một facebook, và được giới thiệu rằng tác giả là em Ngô Thùy Dương, đội tuyển văn 4 - Trí Đức.

 Đề bài: Do một lỗi lầm nào đó, em bị phạt phải biến thành một con chuột (hoặc vẹt, gián, chó sói...) trong 3 ngày. Trong khoảng thời gian đó, em đã trải qua hững sự việc nào, rút ra bài học gì? Vì sao em mong chóng được trở lại làm người?

BA NGÀY LÀM CHUỘT

 Tôi là một cô bé rất ngang ngạnh và bướng bỉnh. Những điều mẹ dạy bảo, tôi toàn để ngoài tai. Một tối, khi cơm nước đã xong xuôi, mẹ nhắc tôi ngồi vào bàn học bài. Tôi vùng vằng cãi lại lời mẹ và lê những bước chân nặng trịch về phía bàn học. Tự nhiên, tôi thấy chiếc bàn trước mặt có vẻ to ra, còn tôi thì có cảm giác mình đang thu nhỏ lại. Tôi định nói: "Ơ, sao lạ thế nhỉ?" thì nghe thấy miệng mình phát ra nhưng tiêng kêu chít, chít. Giật mình, tôi vội chạy lại soi gương. "Trời ơi, tôi đã biến thành một con chuột!".

Thoáng qua chút ngỡ ngàng, tôi lại thấy thích thú. Tôi nhảy múa hát ca và thầm nghĩ: "Ờ, thành chuột – mình đỡ phải học bài, làm bài tập về nhà, đỡ phải tắm rửa và đánh răng trước khi đi ngủ". Đang nhảy múa, tôi chợt nghe thấy mấy tiếng chít, chít phát ra sau cánh cửa. Tò mò, tôi đi tới... thì ra ở đó có một cái hang chuột. Ôi, bao nhiêu là chuột! Tôi được giới thiệu và làm quen, nào là chuột đồng, chuột cống, chuột chù, chuột nhắt... Các bạn chuột mời tôi vào hang chơi.

Ngày hôm đó, tôi ở trong hang chuột ăn uống, vui chơi đến tận khuya. Gần sáng, tôi mới mò về nhà, tìm một chỗ khuất và đánh một giấc đến tận trưa hôm sau. Khi tỉnh dậy, tôi thấy bụng đói meo bèn xuống bếp định kiếm cái gì để ăn nhưng chẳng có gì. Tôi lại lê bước đến hang chuột. Các bạn chuột từ sáng đến giờ cũng chưa có gì vào bụng. Chúng tôi cùng rủ nhau sang bếp nhà cô Mai hàng xóm để kiếm cái gì ăn. Vừa đi, chúng tôi vừa chuyện trò rôm rả.

Meo! Meo! Bất chợt, một con mèo mướp từ đâu lao tới. Lũ chuột chúng tôi tán loạn chạy mỗi đứa một ngả. Tôi cũng cắm đầu chạy thục mạng. Một lúc sau, quay lại, tôi thấy mình lạc vào một vườn cây rộng mênh mông. Tôi cứ lang thang, vừa đói, vừa mệt mà mãi chả kiếm được cái gì ăn.

Chẳng mấy chốc, màn đêm đã buông xuống. Tôi một mình run cầm cập mò mẫm đi trong đêm mà không biết đi đâu. Rồi mệt quá, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Khi ông mặt trời tỏa những tia nắng đầu tiên, tôi choàng tỉnh dậy. Cứ tưởng như mọi ngày, khi tỉnh dậy là đã có sữa, có bánh mẹ đem đến tận giường. Nhưng không, vẫn một mình tôi trong căn vườn này mà chẳng có gì bỏ vào bụng. Tôi òa khóc. Ôi, tôi đã chán ngấy cảnh làm chuột lắm rồi. Tôi nghĩ, phải tìm đường về nhà thôi. Chỉ có ở nhà mình, tôi mới được nằm ngủ trên chiếc giường êm ấm. Chỉ có ở nhà mình, tôi mới được ăn những bữa cơm ngon do chính tay mẹ tôi nấu. Vừa nghĩ, tôi vừa tìm đường thoát ra khỏi khu vườn. Mất nửa ngày, tôi mới tìm ra con đường quen thuộc mà tôi thường được mẹ cho theo đi chợ vào những ngày nghỉ học. Tôi mừng quýnh, lao đi thật nhanh về hướng nhà mình. Chợt, uỵch! Tôi giật mình nhìn lên. Thì ra, một cụ già đang xách làn đi chợ. Chắc thấy tôi hôi hám, bẩn thỉu quá, mồm bà xuỵt xuỵt, chân dậm dậm, tay cầm hòn gạch ném tôi. Tôi vội vàng nép vào hàng rào ven đường, mon men đi từng bước mà không dám nghênh ngang đi giữa đường nữa.

Chẳng bao lâu, tôi cũng tìm được về đến nhà mình. Mẹ tôi đang cầm chổi quét nhà. Tôi mừng rỡ lao thẳng đến trước mặt mẹ, dự định nói lời xin lỗi mẹ. Nhưng vừa nhìn thấy tôi, mẹ đã giơ cái chổi, đập bốp một cái xuống sàn nhà. Hú vía, may mà tôi tránh kịp, nếu không – tôi đã ăn trọn cái cán chổi của mẹ thì gãy lưng rồi.

Mẹ ơi, mẹ ơi! Con đây! Tôi cố gào lên thật to mà mẹ tôi vẫn không nghe thấy gì. Mẹ ơi, mẹ ơi! Con đã nhận ra lỗi lầm của mình rồi. Con hứa, từ nay con sẽ ngoan ngoãn và vâng theo lời dạy bảo của mẹ.

Bùm! tôi giật mình khi nghe thấy tiếng gậy của bà tiên đập bên cạnh. Tôi chợt tỉnh giấc, mồ hôi toát ra đầm đìa, lưng áo của tôi ướt sũng. Lời của bà tiên vẫn văng vẳng bên tai: "Vì cháu không nghe theo lời dạy của mẹ, nên ta đã biến cháu thành chuột trong 3 ngày. Từ nay trở đi, cháu phải sửa tính xấu của mình đi. Nếu không, ta sẽ lại biến cháu thành chuột thật đấy". Tôi thở phào, may quá, đó chỉ là một giấc mơ.

Tiếng mẹ nhẹ nhàng bên tai tôi:
- Hôm nay chủ nhật mà, làm gì dậy sớm vậy con?
Tôi chạy ra ôm chầm lấy mẹ mà xấu hổ không dám kể lại giấc mơ mình vừa trải qua. Từ hôm đó, tôi trở thành một cô bé ngoan ngoãn và luôn nghe theo lời dậy bảo của cha mẹ. Các bạn biết vì sao không? Vì tôi sợ làm chuột lắm rồi.

Các bạn ơi, chúng ta hãy lấy câu chuyện "Ba ngày làm chuột" của tôi làm bài học nhé!.

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

"máy làm thơ" siêu kinh điển

Để có được những siêu phẩm thơ như thế này, rất đơn giản, các bạn chỉ cần vào trang lamtho.vn. Sau đó clik chuột vào Thơ máy theo chủ đề tự tạo, xong chọn thể loại thơ, chọn các từ ngữ cần đưa vào box, rồi bấm vào "thêm một khổ" là ra bài thơ.


Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Tình yêu và pho tượng cổ






Ngôi chùa cổ
Không cổ hơn được nữa
Khói tâm linh
Xông đặc quánh thời gian

Pho tượng cổ
Không già hơn được nữa
Vầng trán trăm năm
Đau đáu nỗi nhân gian
 

Cây cổ thụ
Bóng không cổ thụ
Một cây cao
Không phủ hết sân chùa

 Ngôi nhà mới
Không mới hơn được nữa
Mốt lỗi thời
Khi chưa kịp nguy nga

 Và tình yêu
Xưa hơn pho tượng cổ
Men nồng say
Đắng chát đến mai sau…


Tác giả Phan Huy

“LỜI NHỮNG CÂY DẦU CỔ THỤ Ở TRỤ SỞ UỶ BAN NHÂN DÂN”

                                                                                                    Tác giả: ĐÀM CHU VĂN

Tuổi ta nhiều hơn tuổi các uỷ ban
bao nhiêu lượt mùa xuân về không nhớ nữa
những toà nhà cao tầng có thể cao hơn ta nhưng vẫn cần sự che chở của ta
ta ủ rừng đại ngàn trong từng thớ cây mạch rễ
ủ thời gian trong xạc xào tiếng lá
ủ niềm vui, nỗi buồn những sớm nắng chiều mưa…(*)

sông Đồng Nai dâng tuần tự nhịp mùa
trong tầng tầng nước kia có hàng triệu giấc mơ thao thức
ta nghiêng vào sóng nước
nước tràn lên ta vô tận thời gian
nghiêng vào mênh mang
mênh mang nói với ta bằng lời của nắng

thuở nai, mễn đan đàn ran suối vắng
“tác…tác” gọi bạn tình náo nức nhịp rừng sôi
lặng như cây cũng muốn góp lời
có một cánh bướm trắng đang đậu
trên ngực ta vụng dại và tin cậy

Một sớm mai thức dậy
hơi phố thị ngạt ứ lồng ngực
những cánh tay xanh cố trỗi vượt lên cao…

Ta phải nghe những mặt nhạt cuộc đời bên ký ức xưa bầu bạn
nơi quản lý và sản sinh những buồn vui, số phận…
những thánh nhân bên cạnh những tầm thường
chợt khát thèm một sớm mù sương
không nhìn rõ mặt người
mơ màng
hi vọng


Nguồn http://vanchuongplusvn.blogspot.com/2012/08/loi-nhung-cay-dau-co-thu-o-tru-so-uy.html

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Truyện Tấm Cám bên Tây là lí thuyết tiến hoá

Mấy hôm nay, báo chí có vẻ “sốt” với bài văn Tấm Cám của một em học sinh trung học. Chuyện em học sinh “nhập vai” Cám kể ra cũng … hay. Nhưng cái hay trong đóng vai của em gây ra vài tranh cãi. Tôi không có gì để tranh cãi, nhưng nhân câu chuyện làm tôi nhớ ở bên Tây cũng có truyện tương tự như Tấm Cám bên ta, nhưng chi tiết thì hơi khác một chút. Truyện tấm cám bên Tây có tên là Cinderella. Đó là đề tài của rất nhiều nghiên cứu và lí giải qua lăng kính của học thuyết tiến hoá.



Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa có một em bé tên là Cinderella sống an vui trong một gia đình, thì đột nhiên mẹ em qua đời. Người cha đi thêm một bước, tái giá với một phụ nữ đã có 2 con riêng. Người mẹ kế và 2 người con gái không ưa Cinderella, và tìm mọi cách để hãm hại em. Trong khi hai người con gái của bà có tất cả, quần áo giầy dép sang trọng, thức ăn tràn trề, nệm êm chăn ấm, thì Cinderella không có gì cả: không có giường ngủ, ăn mặc rách rưới, ă uống thiếu thốn. Lao động quần quật suốt ngày, và mỗi ngày chỉ được vài giờ rảnh rổi ngồi trước lò tro (bởi thế mới có tên Cinderella).

Bạn của Cinderella là con mèo tên Bí. Hàng ngày, em “trò chuyện” với Bí, nhưng Bí chỉ có mỗi một từ “Miaow”, và Cinderella hiểu đó là lời an ủi “Vui lên đi, bạn có cái mà hai đứa em bạn không có được: đó là sắc đẹp”. Mà, thật như thế, Cinderella có một nét đẹp thiên thần, dù em ăn mặc rách nát và có thể nói là gớm giếc.

Một ngày kia, Hoàng gia mở hội. Hai đứa em kế sẵn sàng xiêm y đi dự hội. Cinderella không dám hé môi xin phép mẹ kế, vì em biết câu trả lời sẽ là “không”. Nhưng một điều kì diệu đã đến với em. Một bà tiên đột nhiên xuất hiện, và nói: “Đừng sợ, Cinderella! Ta là tiên đây, ta biết em rất cô đơn và buồn. Nhưng ta sẽ làm cho em đi tham gia dạ tiệc”. Cinderella ngạc nhiên hỏi với quần áo như thế này thì làm sao em dám đi đâu, chứ nói gì đến nơi nguy nga tráng lệ của Hoàng gia. Bà tiên mỉm cười, và với một cái phớt tay, bà mặc vào Cinderella một bộ quần áo đẹp nhất thế gian. Bà nói “Bây giờ phải tìm một xe ngựa và người đánh xe”. Bà bảo Cinderella kêu Bí lại, rồi bảo Bí đi tìm cho bà 7 con chuột còn sống. Chỉ vài phút sau, Bí đem về cho bà 7 con chuột mà anh ta bắt được từ tủ rượu. Bà tiên hoá 7 con chuột thành 7 con ngựa, và mèo Bí thành người phu đánh xe. Thế là Cinderella ngồi trên xe ngựa lộng lẫy, với Bí (bây giờ là anh chàng đánh xe), đi phó hội. Bà tiên dặn dò rằng Cinderella phải về trước 12 giờ đêm, vài sau đó thì phép của bà hết hiệu nghiệm.


Cinderella xuất hiện trong buổi dạ tiệc như một nàng công chúa lộng lẩy, quí phái. Hoàng tử thấy Cinderella bèn mời nhảy đầm. Qua nói chuyện trong khi nhảy đầm, Hoàng tử mê Cinderella và quyết chí cưới làm vợ. Nhưng đến 12 giờ thì Cinderella hoảng sợ ra xe về nhà, trong cái tiếc ngẩn ngơ của Hoàng tử. Trong khi bối rối đi về, nàng bỏ quên một chiếc guốc trong cung điện. Nàng về nhà, Hoàng tử trở nên thương nhớ quá, nên quyết định đi tìm.

Di vật duy nhất mà hoàng tử còn giữ là chiếc guốc. Thế là hoàng tử ra lệnh cho quan chức đi tìm cho được người nào mang vừa chiếc guốc thì sẽ cưới làm vợ. Các quan đi tìm từng nhà một, và cũng đến nhà Cinderella. Hai người em kế của Cinderella ra thử guốc nhưng không vừa, vì guốc nhỏ quá. Đến khi Cinderella ra thử thì vừa khích chân. Thế là hoàng tử quyết định cưới Cinderella làm vợ trong sự thù hận của hai người em kế. Cinderella về hoàng cung sống với hoàng tử. Chú mèo Bí lại thốt lên “Miaow”.

Câu chuyện Cinderella có thể tóm lược như trên. Có thể tôi “thêm mắm thêm muối” (tên con vật) cho gần với âm hưởng Việt, nhưng về nội dung thì giông giống với câu chuyện Tấm Cám của ta. Thật ra, những câu chuyện huyền thoại như thế này thì nền văn hoá nào cũng có, chỉ có khác là chi tiết mà thôi. Có giả thuyết (như Oppenheimer chẳng hạn) nói rằng những câu chuyện này có thể xuất phát từ vùng đất ngày nay được biết đến là Đông Nam Á.

Hiện tượng mẹ kế kì thị con chồng, hay cha kế kì thị con riêng của vợ được gọi chung là “Cinderella Effect”, tạm dịch là Hiệu ứng Cinderella. Hiệu ứng Cinderella khá phổ biến. Theo Martin Daly và Margo Wilson (hai nhà tâm lí học nghiên cứu về hiện tượng Cinderella), tỉ lệ cha mẹ bạo hành con ruột là 2.6 trên 1 triệu trẻ em, nhưng tỉ lệ cha mẹ kế bạo hành con của người phối ngẫu là 321.6 trên 1 triệu trẻ em. Nhiều nghiên cứu trên thế giới cũng chỉ ra xu hướng này.

Nhưng tại sao có hiệu ứng Cinderella? Dĩ nhiên, không phải mẹ kế hay cha kế nào cũng ghét con của người phối ngẫu, nhưng đa số là như thế. Các nhà tâm lí học theo trường phái tiến hoá (evolutionary psychology) như Daly và Wilson thì nghĩ câu trả lời là ở gene. Lí thuyết chọn lọc tự nhiên dự báo rằng cha mẹ sẽ dồn tài lực để chăm sóc cho con ruột hơn là cho con ghẻ, vì họ muốn duy trì gene của họ trong tương lai, nhất là trong điều kiện hạn chế về tài nguyên. Do đó, bằng chứng thực tế có vẻ phù hợp với lí thuyết này. Câu chuyện Tấm Cám cũng là một chứng cứ cho giả thuyết gene.

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Bài văn hội ngộ Tấm Cám dưới âm phủ

Với đề bài “hãy kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tấm và Cám dưới Âm phủ”, một học sinh lớp 10 chuyên Anh đã có bài tưởng tượng sinh động.

 
Đã ba năm trời kể từ ngày Cám và dì mất, cũng là từng ấy thời gian Tấm trở lại sống trong cung cùng nhà vua. Mặc dù cuộc sống trôi đi yên bình, hạnh phúc, nhưng luôn có một nỗi niềm làm Tấm không khỏi bận lòng - về Cám!

 Tháng bảy mới sang, lại gần đến ngày lễ Vu lan và ngày Xá tội vong nhân. Độ này Tấm hay nằm mơ thấy Cám. Những giấc mơ - kì lạ thay - giống hệt như nhau. Cám lơ lửng trong một khoảng không mịt mùng, vừa như gần mà lại xa vời vợi, mỏng manh như sương khói. Cám bận bộ quần áo giản đơn, trông gầy guộc xanh xao, hai hốc mắt trũng sâu, chỉ nhìn Tấm buồn rầu rầu, ánh mắt thiết tha như có điều muốn rãi tỏ. Giấc mơ lặp đi lặp lại khiến Tấm suy nghĩ rất nhiều - phải chăng ngày xá tội gần kề, Cám muốn gặp Tấm để bày tỏ điều gì? Nghĩ vậy, nàng quyết định sẽ lên chùa vào ngày xá tội năm nay.

 Ngày xá tội vong nhân đến. Sáng sớm, Tấm đã dậy, tự tay làm chút đồ lễ rồi khởi hành đến ngôi chùa trên núi - có tiếng rất thiêng. Tấm đến chùa thì đã gần trưa, nàng sắp lễ rồi thắp một nén nhang, thành tâm cầu khẩn! Nàng khấn cho Dì, cho Cám, cầu cho linh hồn của hai người được rửa tội và siêu thoát! Giữa lúc ấy, đột nhiên Tấm nghe ù ù bên tai, mở mắt ra thì không còn thấy điện thờ nữa, chỉ thấy mình đang lơ lửng giữa khoảng không xám đặc, cuộn xoáy! Chưa kịp định thần thì Tấm thấy mình bị hút về phía trước, mãi cho đến khi gặp một cánh cửa, cửa bật tung, Tấm bị hút vào đó. Sau cánh cửa là một căn phòng. Căn phòng trống không, tường và trần đều một màu xám, Tấm ngỡ ngàng. Nhưng đó chưa phải là điều lạ lùng nhất, cảnh cửa mở ra lần nữa, và Cám bước vào. Đúng là Cám, không mờ ảo như trong giấc mơ của Tấm, mà thực sự hiện hữu - Cám bằng xương bằng thịt! Tấm không nói được lời nào, trong nàng tràn ngập nỗi hoang mang và hàng trăm ngàn câu hỏi. Nàng đang ở đâu? Tại sao nàng bị đưa đến đây? Nơi này cách ngôi chùa kia bao xa? Giữa lúc bối rối, Cám chợt lên tiếng, tiếng nói nghe cũng rất thật, rất đỗi thân quen, nhưng thoáng chút gì như nghẹn ngào, và vang hơn bình thường:

 - Chị Tấm!

 Tấm hoảng hốt, hình ảnh Cám, giọng nói Cám, sống động quá. Nàng hoang mang: đây là mơ, hay là thực? Như đọc được suy nghĩ của Tấm, Cám tiếp:

 - Chị Tấm, chị và em đang ở dưới Âm Phủ! Đây là nơi mà người trần lẽ ra không được đến, chỉ có chị - người được thần thánh phù độ, trải qua bao kiếp nạn mới tới được!

 Tấm không biết nói gì, nàng còn chưa hết sững sờ.

 - Chị Tấm, sao chị không nói gì?

 Tấm nhắm mắt, hít một hơi dài. Giờ thì nàng chắc chắn rằng đây không phải là mơ, nàng chọn lời:

 - Em Cám à! Em đưa chị đến đây sao? Có phải em đã tìm gặp chị suốt mấy đêm rồi?

 Cám gật đầu.

 - Vậy phải chăng em có điều gì muốn nói? - Tấm tiếp.

 - Vâng, hôm nay là ngày phán quyết của em. Hôm nay Diêm Vương sẽ định đoạt liệu linh hồn em có được siêu thoát, được đầu thai hay không.

 "Cám khác quá!" - Tấm tự nhủ. Cám đang đứng trước mặt Tấm lễ phép, điềm đạm, hoàn toàn khác xưa.
 - Em Cám, suốt ba năm qua em ở đâu?

 Cám cười, nụ cười rầu rầu:

 - Em được Diêm Vương sai đi chứng kiến cảnh khổ đau trong nhân gian, cảnh người ta bị lừa gạt, bị hãm hại, chứng kiến lòng đó kị, tham lam. Cứ đi một ngày, em phải về báo những gì mình nhìn được cho Diêm Vương, và cả những gì mình cảm thấy.

 - Rồi sao nữa?

 - Ban đầu em dửng dưng, em vô cảm, nhìn người khác đau đớn, bất hạnh, em không có lấy một chút mủi lòng. Vì thế mà Diêm Vương trừng phạt em bằng cách bắt em chịu tất cả những cảm xúc đau khổ ấy. Em quằn quại, em cầu xin dừng tay, nhưng vô ích! Cảm giác của người bị tra tấn, của người mất cha, mất mẹ, của người bị ruồng bỏ, của người bị hãm hại, như trận cuồng phong cào xé em. Em bị trừng phạt cho đến khi em biết đồng cảm, biết thương xót.

 - Đến khi nào em mới biết thương xót những cảnh khốn cùng ấy?

 - Hai năm trời chị Tấm ạ!

 - Thế một năm còn lại em làm gì?

 - Em xá tội cho những tội lỗi của mình. Diêm Vương gửi hồn em vào một con bống, con bống bị lừa gạt rồi bị làm thịt; rồi Diêm Vương gửi em vào con chim vàng anh, con chim cũng bị giết; Diêm Vương lại cho em vào cây xoan đào, cây xoan đào cũng bị đốt trụi! Như thế em cũng phải bỏ mạng bốn lần, bằng số lần em hãm hại chị.

 Tấm im lặng. Ba năm trời ròng linh hồn Cám bị đày đọa, cái giá đắt cho những lỗi lầm khi còn sống.

 - Vậy dì đâu, em đã phải chịu phạt cho cả phần dì nữa ư?

 Cám rùng mình một cái, cô cất giọng buồn. Trông Cám như muốn khóc mà không thể khóc. Hẳn là người chết rồi không khóc được nữa.

 - Mẹ em khi xuống đây đã làm náo loạn cả âm phủ, đắc tội với Diêm Vương. Mẹ quyết không nhận lỗi, vì thế mà phải chịu trừng phạt đau đớn, không những thế, đời đời kiếp kiếp phải đầu thai vào con ruồi, con cóc.

 Dẫu dì đã làm nhiều điều độc ác với Tấm, Tấm nghe vậy cũng không khỏi xót xa! Đúng là không gì qua được mắt thần linh, tội lỗi dù sớm muộn đều bị trừng trị. Nghĩ đến đây, Tấm nhìn lại mình, bàn tay Tấm cũng từng rót nước sôi giết Cám, bàn tay Tấm cùng từng gửi hũ mắm đến cho Dì, khiến dì chết vì kinh sợ, bàn tay ấy đã từng làm điều xấu, từng giết người!

 - Em Cám, em nói hôm nay là ngày phán quyết, phải chăng đích thân Diêm Vương sẽ...

 Tấm chưa dứt câu, đột nhiên cả căn phòng rung chuyển, rồi bất thình lình nới rộng ra, thành một nơi rộng mênh mông, u ám, tường vẽ đầy hình người bị tra tấn, trần thì cao hun hút. Tấm lờ mờ đoán ra: đây ắt hẳn là phòng xử của Âm Phủ.

 Bàn xử án sừng sững trước mặt, Diêm Vương hiện ra. Vượt ra ngoài ngôn ngữ và trí tưởng tượng của con người, Diêm Vương, và cả bầu không khí toát ra từ Người không một từ nào có thể miêu tả. Ngài cất tiếng nói làm rúng động không gian:

 - Cám, hẳn ngươi biết vì sao mình lại ở đây. Tấm, ngươi là người trần đầu tiên đặt chân xuống Âm Phủ, người biết vì sao không?

 - Dạ bẩm, tì nữ người trần mắt thịt, không thấu được hết ý định của bậc thần linh.

 Diêm Vương cười lớn:

 - Hôm nay, ta sẽ ra phán quyết định đoạt số phận của hai ngươi. Cám, ngươi trước.

 Cám bước về phía trước.

 - Hẳn ngươi biết tội của mình chứ?

 - Dạ, con biết. - Cám trả lời, nghe giọng nói thoáng run nhưng cứng cỏi lạ thường.

 - Ngươi đã cùng mẹ hãm hại Tấm nhiều lần, còn tranh giành hạnh phúc của Tấm. Ta hỏi nhà ngươi, nhà ngươi có thật sự yêu vị vua đó không?

 - Dạ bẩm, con không ạ.

 - Vậy suy cho cùng ngươi vì lòng đố kị và lòng ham mê phú quý mà làm vậy?

 - Dạ, vâng ạ.

 - Ngươi đã chuộc tội suốt ba năm vừa rồi, đã học được cách thương xót, đã biết đồng cảm, đã nếm mọi khổ đau trong nhân gian. Ngươi có thấy mình xứng đáng được đầu thai làm người không?

 Cám chợt im lặng. Một khoảng dài trôi qua, rồi Cám lên tiếng:

 - Dạ bẩm, không ạ.

 Diêm Vương thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu:

 - Ngươi nói vậy, và ngươi thực sự nghĩ vậy, điều ngươi thật sự nghĩ mới quan trọng! Ngươi biết không, đầu thai làm người là một ân huệ lớn lao, nhưng cũng là một sứ mệnh khó khăn, làm người không hề dễ dàng. Ngươi đã chịu phạt không có nghĩa là linh hồn ngươi đã được gột rửa. Vì tội lỗi của ngươi một phần là do mẹ nhà ngươi xúi giục mà ngươi lại chịu đựng cả hình phạt của mẹ mình, nên ta cho phép nhà ngươi được đầu thai thành bông hoa sen. Ngươi sẽ có ba kiếp làm hoa trước khi ta xem xét ngươi có thể được đầu thai làm người một lần nữa không.

 - Dạ! Con xin tạ ơn ân đức của Diêm Vương. - Cám nói, rồi bước xuống.

 - Tấm, đến lượt ngươi.

 Tấm bước lên trước.

 - Tấm, ngươi không thắc mắc vì sao ngươi là người trần mà lại phải xuống âm phủ để nhận phán quyết về số phận mình không?

 - Dạ bẩm, không ạ.

 - Một phần là vì ta đã hứa với Cám sẽ ban một ân huệ cho những tháng ngày chuộc tội, và Cám xin được gặp ngươi. Phần khác, phần khiến ngươi được phán quyết khi còn sống là bởi ngươi đã trải qua bao khổ nạn - điều không hề được ghi trong sách sinh tử. Sức sống và sự trong sạch của ngươi đã khiến thần linh động lòng mà thay đổi điều được sắp đặt, lẽ ra ngươi đã chết ngay từ lúc dì ngươi chặt đổ cây cau, khiến ngươi ngã.

 - Nhưng con đã giết người, thưa Diêm Vương, con đã làm việc tàn độc, linh hồn con đã bị vấy bẩn.

 Diêm Vương khẽ làm một hành động như cười mỉm.

 - Ngươi giết người đâu phải vì dã tâm. Ngươi đã cảnh báo mẹ con Cám nhiều lần nhưng hai người đó không hề thay đổi. Ngươi giết người là hành động tự bảo vệ mình, khi sự can thiệp của thánh thần cũng chỉ có hạn, khi người bên cạnh ngươi - là vị vua kia - cũng không ra tay giúp. Tuy vậy, hành động giết người luôn luôn là sai trái. Như thế, ngươi sẽ vẫn được đầu thai làm người. NHƯNG. Nhưng sau khi vị vua kia mất, ngươi sẽ phải quy y cửa phật và dành phần đời còn lại là một nữ tu, ăn chay niệm phận để xá tội.

 - Dạ, tạ ơn ân đức của Diêm Vương.

 Diêm Vương gật đầu

 - Vậy thì ta tuyên bố: PHIÊN XỬ KẾT THÚC!

 Nói rồi, Diêm vương biến mất, căn phòng lại chuyển động dữ dội, rồi trở lại là căn phòng nhỏ khi nãy.

 - Chị Tấm! - Cám lên tiếng - Em phải chia tay chị thôi. Vậy là em được thỏa tâm nguyện gặp chị lần cuối. Em xin lỗi, chị Tấm ạ, em xin lỗi, cho những gì mẹ con em đã làm!

 Tấm trào nước mắt, chỉ biết gật đầu.

 - Vậy em đi nhé, chị Tấm! - Cám nói, đoạn đưa tay ra, rồi hình bóng mờ dần, mờ dần, đến khi biến mất hẳn.
 Cửa phòng bật mở, Tấm bị hút ra ngoài, trở về với điện thờ.

 ***
 Năm ấy, hồ sen trong cung chỉ nở đúng một bông, nhưng tươi tắn và thơm lạ thường. Tấm thường ra ngồi ở lầu trước hồ sen cùng nhà vua. Cứ mỗi lần ấy, Tấm lại thấy như nghe được giọng Cám nói khe khẽ :"Chị Tấm ơi! Chị Tấm ơi!" - như tiếng thỏ thẻ của người em gái ruột thân thương!

Dương Quỳnh Anh (Lớp 10 Anh, Trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi, Hải Dương)

Những lá đơn "siêu dị' của học sinh

Từ lá đơn làm "rúng động" cả ngành giáo dục, cho đến đơn xin li dị của học sinh tiểu học..., ai xem xong cũng phải phì cười.

Lá đơn xin phép nghỉ học làm “rúng động” ngành giáo dục



Lá đơn xin nghỉ học của một học sinh lớp 10.

Lá đơn được viết bởi Trần Văn M, học sinh lớp 10. Lá đơn với nội dung ngô nghê và mắc quá nhiều lỗi chính tả có thể khiến người đọc phì cười, song các bậc phụ huynh và những người làm trong ngành Giáo dục ắt phải "cười ra nước mắt".

 Sau đây là nguyên văn lá đơn xin phép nghỉ học của Trần Văn M: “Hôm lay, em viết cái Đơn lày mong cô và nhà trường cho em ngỉ học vì chong lúc Học em quá đùa nghích và Học Hành còn yếu và làm cho lớp 10H xa xút và không thể vươn lên Được, và làm cho nhiều thầy cô gia phải nhác nhở lên em ngĩ em không xứng Đáng làm học sinh của chường…”

Lá đơn xin "ly dị" của một học sinh giỏi


 Cậu học trò giỏi Đ.H lớp 1D trường tiểu học Đ.N ( Hà Nội) cũng đã có một lá đơn xin "ly dị" gây sốc cho cả giáo viên và phụ huynh. Vì không còn tình cảm với bạn gái cũ là G, và muốn tìm đến “tình mới” (!) là M nên cậu học sinh Đ.H đã viết:

 “Hôm nay ngày... tháng... năm... Do tôi không còn tình cảm gì với bạn G là bạn gái của tôi trong lớp, tôi chuyển sang thích bạn M. Vì thế, tôi làm đơn xin 'ly dị' với bạn G chính thức từ ngày hôm nay. Bạn G không được phép nắm tay tôi nữa. Ký tên Đ.H”.

 Lá đơn thực sự đã khiến anh N – phụ huynh của Đ.H có tâm trạng rất bối rối và khó tả, một thời gian sau, Đ.H cũng đã thú nhận về chuyện “ tình cảm” của mình với bố. Lá đơn và những suy nghĩ của Đ.H đã đặt ra một câu hỏi lớn về vấn đề giáo dục giới tính cho trẻ em, và khiến nhiều bậc phụ huynh băn khoăn, phải chăng sự quan tâm, lắng nghe của họ đối với con trẻ là chưa đủ?

Lá đơn xin yêu của một sinh viên đại học


 Đơn xin yêu

Với nội dung khá hài hước và ngô nghê, bạn trai tên S sinh viên viện ĐH Mở HN đã có một lá đơn xin yêu gây sốc một thời và được lan truyền với tốc độ chóng mặt trong toàn trường và trên các mạng xã hội. Nội dung của lá đơn như sau:

 “Kính gửi bạn Lan Anh. Mình tên là Sơn, học sinh lớp 711B2. Viện Đại học Mở Hà Nội. Lý do viết đơn: Vì mình chưa có ai yêu, cuộc sống không yêu thật là buồn và cô đơn. Vậy nên mình viết đơn này kính mong bạn là người yêu của mình. Mình hứa sẽ yêu cậu, yêu cho tới khi có người xinh hơn cậu yêu mình. Được vậy thì mình xin được cảm ơn!”

 Nội dung lá đơn “khó đỡ” này đã nổi tiếng một thời ngay khi vừa đến được tay khổ chủ. Tuy được hiểu dưới dạng một trò đùa nhưng lá đơn cũng nhắc nhở các sinh viên đại học về giới hạn của sự đùa cợt trước khi làm tổn thương người khác.


(Theo TTVN)